
sexy
Chưa hết, khi màn tắm bia bị chê là “quê lắm rồi”, ngay lập tức, một cô gái rút ra từ túi xách mang theo chiếc lọ thủy tinh nhỏ như lọ thuốc pênêxinlin và nhét vào chỗ nhạy cảm của một cô gái khác. Cô bật hộp quẹt và ghé sát mồm vào thổi. Một ngọn lửa phụt ra. Màn này quả là “kinh dị”, tất nhiên là vẫn kém xa màn “nhét dao lam” nếu mà so với du lịch bên Thái. Nhưng nó cũng có khả năng làm thay đổi không khí trong phòng đáng kể. Trên khuôn mặt mấy chàng thiếu gia đã mệt mỏi vì lâu rồi không được xem trò mới như giãn ra, đầy phấn khích.
Hỏi ra mới biết, trong lọ thủy tinh, các cô đổ vào một loại dung dịch như cồn hoặc chất gì đó dễ cháy, nhưng làm trò này, phải có tí dũng cảm, nếu không thì chỉ nhìn thôi cũng thấy phát khiếp. Hỏi sao có lửa mà không cháy… xung quanh, một cô cười bật mí: “Bọn em phải dùng loại thuốc chống cháy…”. Thật là nghề chơi cũng lắm công phu! “Thế học ở đâu, phim ảnh hay là…?”, tôi hỏi. “Thì cứ người trước truyền người đi sau, nhảy nhót thì dễ rồi, chỉ mấy ngày là nhảy ngon, tắm bia thì nhiều người làm được, sex cũng có nhiều người làm được, nhưng trò đốt lửa này thì ở Hà Nội cũng chưa có nhiều đâu” – một cô gái trẻ nhất trong 5 cô “tự hào” khoe về hội của mình.
1 triệu cho một màn thổi lửa, nhảy nhót thoát y 1,2 triệu một cô nữa, tính thêm tiền “bo”, tính sơ sơ để phục vụ một đêm thay đổi cảm xúc của một số ít người thừa cả tiền lẫn sự dửng mỡ, đã mất đứt cả 20 triệu đồng. Thế nhưng, các cô cũng chẳng được lấy hết số tiền khách trả, thường thì chủ quán karaoke cắt lại đến 70%, nghĩa là nêu được 1,2 triệu một cô thì mỗi cô chỉ nhận thực tế khoảng 300 – 500 nghìn đồng.
Thế nên, nhiều cô vẫn phải đi tới… sáng hôm sau, vì vậy trong menu ăn chơi của những gã đàn ông sa đọa, vẫn có “món Z” được ghi ở dòng cuối cùng. Giá thông thường là 1 triệu đồng/show, tùy vào “hàng”, có thể còn cao hơn thế. Trong list điện thoại của gã bạn tôi, có khoảng chục số điện được đánh dấu sao, nghe gã quảng cáo rằng, các em này dùng để tiếp khách thì “ăn điểm” phầm phập. Toàn hàng da trắng, chân dài, gái Hà Nội xịn và đương nhiên không show nào được tính bằng giá 1 triệu…
Chừng 20 phút cho tất tần tật các màn biểu diễn. Nhạc tắt. Các cô đứng dậy, ướt lướt thướt, chụp vội chiếc áo ngoài lau nhanh nước bia trên người rồi điềm nhiên mặc quần áo, tranh thủ buôn một số chuyện chả liên quan gì đến nhau. Phụ nữ khỏa thân! Thật đẹp khi nó hiện hữu trong các tác phẩm hội họa, trong các bức ảnh nghệ thuật, còn ở đây, giữa chốn dung tục này, giữa những cặp mắt đàn ông no nê vì tiền, vì rượu này, sự đánh đổi của các cô sao mà nhớp nhúa.
Nhưng các cô bị buộc phải làm thế vì tiền, còn những gã đàn ông đang ngồi xem xung quanh mới đáng gọi là bệnh hoạn. Họ tìm đến những trò mới lại chỉ nhằm thay đổi cảm xúc, bởi không còn thú chơi gì mà họ chưa kinh qua nữa rồi. Họ không biết rằng, để làm thỏa mãn cảm xúc của những gã đàn ông, các cô gái nhảy kia đã tự giết chết cảm xúc của chính mình. Vô cảm trước đàn ông, vô cảm trước những lời tục tĩu, cợt nhả. Vô cảm với chính mình.
Như lời của một cô gái đã nói với tôi (gã đàn ông duy nhất trong đám đàn ông hỗn độn đêm hôm đó không gọi các cô là “mày”, xưng “Tao”, không tự tiện thò tay cấu véo các cô), rằng: “Bọn em làm cái nghề này khó lấy chồng lắm anh nhỉ!”. Tôi không biết các cô có khó lấy chồng không, nhưng chỉ nghĩ đơn giản, khi con người ta không còn cảm xúc giới tính thì cũng thật khó mà yêu thương hay hờn giận. Cứ trôi như thế trong dòng đời này như những robot, giữa nhập nhòa sáng tối mặt người và những đồng tiền, dù là cho hay được nhận cũng đều bất chính.http://www.chuyenhot.com